HÀNH VI CÔN ĐỒ . . . HẬU QUẢ KHÔN LƯỜNG!
Hành vi cố ý gây thương tích diễn ra rất phổ biến và gây nhiều hệ lụy nghiêm trọng cho xã hội. Tùy vào tính chất, mức độ và tỷ lệ tổn thương cơ thể, người vi phạm có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự và vụ việc tại xã VQ đã được Tòa án nhân dân KV đưa ra xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Tạ Công T, sinh năm 1987 ở thôn ĐQ, xã VQ, tỉnh GL về tội “Cố ý gây thương tích” theo quy định tại khoản 1, Điều 134 Bộ luật hình sự năm 2015 sửa đổi bổ sung năm 2017.
Theo nội dung vụ án, vào khoảng 19 giờ 00 phút, ngày 03/8/2026, T đi bộ một mình đến nhà ông Lê Thái H ở cùng thôn phôtô giấy tờ để ngày hôm sau đi xuống bệnh viện tâm thần QN khám bệnh và nhận thuốc về uống. Khi đến nhà ông H, T hỏi ông H “ Chú có tiền không con mượn mấy chục”, ông H trả lời “Tiền đâu có mà mượn mầy”. Nghe ông H nói vậy, T bực tức trong người và nghĩ rằng nhà ông H giàu nhưng hỏi mượn tiền có mấy chục nghìn mà không cho nên T đã lấy con dao Thái Lan nhặt được trên đường rồi đâm ông H gây thương tích với tỷ lệ thương tật là 3%. Sau đó T bị cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh GL khởi tố về tội “Cố ý gây thương tích” với tình tiết định khung là dùng hung khí nguy hiểm và có tính chất côn đồ quy định tại điểm a, i, khoản 1 Điều 134 Bộ luật hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017).
Tại phiên tòa, bị cáo thừa nhận hành vi phạm tội như nội dung cáo trạng đã truy tố. Bị cáo là người khuyết tật nặng, thuộc đối tượng được Trợ giúp pháp lý miễn phí theo quy định của pháp luật. Do đó, phiên tòa có sự tham gia của Trợ giúp viên pháp lý để bào chữa cho bị cáo. Quá trình tranh tụng, Trợ giúp viên lý đưa ra các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự và hoàn cảnh gia đình cũng như bệnh tật của bị cáo T và đề nghị Hội đồng xét xử xem xét, áp dụng hình phạt cải tạo không giam giữ cũng đủ tính răn đe, giáo dục đối với bị cáo.
Hội đồng xét xử nhận định, hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, trực tiếp gây thương tích cho bị hại, xâm phạm đến sức khỏe và cuộc sống của bị hại. Quá trình điều tra, truy tố và xét xử, Hội đồng xét xử nhận thấy bị cáo thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải về hành vi phạm tội của mình, đồng thời bị cáo là người khuyết tật nặng, . . . đây là các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự mà bị cáo được hưởng theo quy định. Tuy nhiên, bị cáo có nhân thân xấu, bị cáo chưa tự nguyện bồi thường thiệt hại, khắc phục hậu quả cho bị hại. Căn cứ tính chất, mức độ hành vi phạm tội, các tình tiết giảm nhẹ và tăng nặng trách nhiệm hình sự, các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo mức án 07 tháng tù giam, với mức án này đủ tính răn đe và giáo dục riêng đối với bị cáo và phòng ngừa chung trong xã hội. Đồng thời buộc bị cáo tiếp tục thực hiện nghĩa vụ bồi thường cho bị hại số tiền 2.490.000đ.
Qua vụ việc trên, mọi người cần nâng cao ý thức chấp hành pháp luật, thượng tôn pháp luật, tuyệt đối không sử dụng bạo lực để xâm hại sức khỏe, tính mạng của người khác, gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự xã hội.